TẬP SAN TIẾNG NÓI TRI ÂN CỦA HỌC SINH KHỐI 12 NĂM HỌC 2025 - 2026

 

       “Trưởng thành là khi bạn biết mình là ai và ý thức được giá trị bản thân.”

       Lễ Trưởng thành và Tri ân ngày Chủ nhật, 10 tháng 05 năm 2026 của trường TH, THCS và THPT Trương Vĩnh Ký cũng là dịp để các em học sinh được bày tỏ tâm tình yêu thương đến ông bà, cha mẹ, thầy cô qua bài viết tri ân “Hơn cả “nước trong nguồn” của bạn Đỗ Khánh Ngọc, lớp 12A1, “Nơi con luôn muốn trở về” của Lê Quỳnh Anh, lớp 12A12 và “Cảm ơn bà” của Đoàn Võ Như Ý, lớp 12A3.

 

Xem bài viết trên Báo Tuoitre.vn: https://tuoitre.vn/hoc-sinh-tp-hcm-ke-ve-me-nuoi-trong-le-truong-thanh-nhieu-nguoi-bat-khoc-20260510153429429.htm?gidzl=TIlwQkApDpPnC_XkuQKoDtK--cdyeZHYRJ_oEwweRp0zF_8w-VTeOpjeesZzz3bXR6pqF6MdhlvluxGsF0

 

       Đây cũng là tiết mục chạm đến trái tim của quý quan khách, các bậc cha mẹ và học sinh.  Những giọt nước mắt rưng rưng xúc động ấy đã làm nên cái “hồn” cho buổi Lễ, lan toả cảm xúc nhân văn, yêu thương về công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy…

        Đại diện cho tiếng nói của toàn thể các bạn học sinh lớp 12 năm học 2025 - 2026, các em chia sẻ tâm tình bằng những lời tri ân tận đáy lòng: Các em may mắn vì được làm con của cha mẹ, cha mẹ đã mang nặng đẻ đau để đưa các em đến với thế giới này: “Mẹ là người hiếm muộn, đã bốn lần hư thai trước khi có thể giữ con lại. Khi vừa tròn bảy tháng, con đã đến với cuộc đời thật vội vàng, nhỏ bé và gầy gò hơn những đứa trẻ khác. Con được đặt vào lồng kính phòng sơ sinh, dưới ánh đèn trắng không phân biệt ngày đêm…” (“Nơi con luôn muốn trở về” - Lê Quỳnh Anh, lớp 12A12). Cũng có khi vì hoàn cảnh riêng, người mẹ của con là người không sinh ra con nhưng lại có công ơn dưỡng dục, hết lòng yêu thương: “Tôi không có một tuổi thơ trọn vẹn như bao người bạn đồng trang lứa khác. Khi tôi ba tuổi, cha mẹ tôi đã chọn tìm những con đường hạnh phúc mới. Ở cái tuổi chưa kịp hiểu hai chữ “chia ly” là gì, tôi đã thiếu thốn tình thương của cha lẫn mẹ. Ngày hôm ấy, tôi đã khóc nấc lên vì buộc phải chọn “theo ba hay theo mẹ”. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, ông Trời đã ban tặng cho tôi một cơ hội được yêu thương và che chở - đó là mẹ Ba.” (“Hơn cả “nước trong nguồn” của bạn Đỗ Khánh Ngọc, lớp 12A1), Và có lúc, hành trình lớn lên của các em lại gắn liền với ông bà và nơi chôn nhau cắt rốn: “Trong cuộc đời của mỗi người, gia đình luôn là một điểm tựa đầu tiên và vững chắc nhất. Mẹ tôi vì hoàn cảnh khó khăn nên phải đi làm xa. Ông ngoại cũng mất sau một thời gian dài chống chọi với bệnh tật. Từ đó, trong nhà chỉ còn hai bà cháu tôi nương tựa vào nhau để sống. Bà ngoại đã nuôi dưỡng tôi bằng tất cả tình yêu thương, dìu dắt tôi lớn lên qua những năm tháng khó khăn và thiếu thốn.” (“Cảm ơn bà” của Đoàn Võ Như Ý, lớp 12A3).

         Trong buổi Lễ Trưởng thành và Tri ân hôm nay, khi thời gian trôi dần theo năm tháng, các em đã nhận ra sự hy sinh của ông bà, cha mẹ đã dành cho các em là vô bờ bến biết nhường nào. Tiếc nuối vì đã có lúc quá vô tâm, chưa kịp nói lời xin lỗi và cảm ơn với ông bà, cha mẹ kính yêu, trước ngưỡng cửa trưởng thành, các em đã bày tỏ tình yêu thương đến ông bà, cha mẹ, thầy cô những lời yêu thương từ tấm lòng con trẻ: “Con sinh ra không mạnh mẽ nhưng con lớn lên trong một gia đình đầy ắp yêu thương. Khi đủ lớn để nhìn lại, con mới hiểu ba mẹ đã dành cả đời mình để giữ cho con một nơi luôn sáng đèn. Giữa bao đổi thay, nhà vẫn là nơi con có thể trở về, nơi con có vòng tay ba mẹ với tình yêu thương không điều kiện và một điểm tựa giúp con vững vàng trước mọi ngã rẽ của cuộc đời. Ba mẹ chính là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời con.”  (“Nơi con luôn muốn trở về” - Lê Quỳnh Anh, lớp 12A12); “Đối với tôi, bà cũng như là quê hương vậy, luôn dang tay chào đón tôi trở về. Trong giây phút viết những dòng chữ này, tôi mong sao bản thân được bé lại để chạy quanh xe mỗi khi bà đi chợ về và ước bà có thể sống khỏe mạnh bên tôi mãi mãi để tôi có thể thực hiện lời hứa thuở ấu thơ: Lớn lên con sẽ xây ngôi nhà dát vàng cho bà”.” (“Cảm ơn bà” của Đoàn Võ Như Ý, lớp 12A3), “Tôi muốn nói với mẹ rằng: Con cảm ơn mẹ Ba vì ngày ấy đã nắm lấy đôi tay con trước sóng gió của cuộc đời. Cảm ơn mẹ vì đã kiên nhẫn chăm lo cho con, dạy con từ những chữ viết đầu tiên và đã tần tảo nuôi nấng con. Cảm ơn mẹ vì đã trở thành điểm tựa duy nhất của con trên cuộc đời này. Mẹ Ba ơi! Con xin gửi ngàn lời yêu thương và tri ân mẹ!” (“Hơn cả “nước trong nguồn” của bạn Đỗ Khánh Ngọc, lớp 12A1).

        Và đó là những lời tri ân mộc mạc, đơn sơ các em dành tặng ông bà, cha mẹ, thầy cô kính yêu.      

        Và cứ thế, dòng thời gian mãi âm thầm chảy xuôi, chở theo thông điệp yêu thương của tháng 5 về miền ký ức một thời áo xanh tươi đẹp…

 

BAN BIÊN TẬP

 

TIN TỨC LIÊN QUAN

backtop